|
SubscriptionsSites I Read
|
|
|
|
| Hôm nay, chồng tao viết thư tay cho tao, đã viết bằng tay lại đến nhà đưa tận tay nữa nhá.... Chữ chồng tao đẹp lắm ý... Học hành thì vớ va vớ vẩn, bay nhảy lung tung, thế mà chẳng hiểu sao chữ lại đẹp thế chứ lị.....Hỹ hỹ ;))... Thư đây này, thư đây này.... Hú la la.... 
Nói chung là mới yêu nhau một thời gian ngắn, cũng chưa thể nào mà hiểu hết nhau được... Với cả mỗi lần mở mồm ra là tao lại nhắc đến chuyện chia tay chia chân.... Công nhận chồng tao cũng kiên nhẫn, nên mới ko đạp cho tao mấy phát.....Bạn bè tao, nói chung là tất cả mọi người đều phản đối tao dữ dội việc tao yêu chồng tao..... Tao cũng chẳng biết vì sao, nhưng xét cho cùng thì cả 2 ko hợp nhau tý nào ( về lối sống thôi ý).... Rồi bây giờ, cả bạn thân nhất của chồng tao cũng xui chồng tao đá tao mới kinh chứ.... hahahaha, một tình yêu mang nhiều thử thách... Nhỉ?    
Tính đến thời điểm này thì tao thấy những người có tình cảm với tao ( trừ m0n cheri.... một người luôn khiến tao phải đuổi theo mỏi mệt mà ko bao giờ kịp) đều là những nhân vật kiệt xuất với cái công suất chịu đựng được sự điên loạn của tao với tần suất cao....Tần suất chịu đựng càng cao thì thời gian ở bên tao càng lâu dài.... Thế đấy! yêu đương bay nhảy như mây... Dù yêu nhau nhiều đến mấy, bao bọc nhau nhiều biết bao nhiêu thì cũng ko thể tránh khỏi cảm giác làm lòng nhau buồn và đau nhói....  Chồng tao bảo tao ko yêu chồng tao gì cả..... Tao thấy áy náy vì thứ tình cảm mơ hồ này.... Chồng tao bảo chồng tao yêu tao nhiều lắm đấy.... Tao cảm thấy hoài nghi vì thứ tình yêu ấy....   
Vấp váp quá nhiều trong tình yêu ko chỉ dậy người ta cách vựot qua mỗi khi vấp ngã, mà còn dậy mỗi người tạo ra một lớp lá chắn để tự bảo vệ mình! Tuy tao ko phải là con nhím xù lông, tung gai với tất cả những ai yêu tao và tiến tới, nhưng tao có một lớp bảo vệ bản thân mình...để không phải khóc lóc khi đi chệch hướng.... Cái lớp lá chắn ấy sẽ có một ngày bị phá tan đi, khi bản thân tao biết mình đủ vững chãi, khi tao biết người nào đó, yêu tao thật cơ.... Hoài nghi giết chết tình yêu đẹp... Còn tao thì đang đè bẹp cảm xúc của chồng tao.... Thương chồng ngốc quá.... Hix! Nhưng vẫn muốn đòi hỏi thêm tình cảm cơ.... MÀ ko chỉ tình cảm.... còn nhiều thứ khác nữa... nhiều.... nhiều lắm.... ..................................... Hôm nay, còn được sếp Phương cho cái camera nữa.... Thật là màu lửa...Thích ơi là thích ý! Tự nhiên ko cầu mong, cũng được ước muốn >:) 
...................... Rồi năm tháng cũng nối đuôi nhau trôi xa tít tắp... Phủ một lớp bụi dầy nên miền ký ức buồn đau... Những nỗi đau của ngày hôm qua sẽ bị hoà tan trong ngày hôm nay và biến mất.... Thế đấy! Người ta ko nhất thiết phải cố quên cái cũ, mà chỉ nên từ từ để nó tự biến đi.... Dạo này công việc quả thật là bê tha quá.... nhiều việc quá hay là em ko đủ khả năng để làm tất cả những việc đó hả anh? Khi nhìn em tất bật, mọi người nói em bận rộn... Khi nhìn em ôm đồm, mọi người nói em tham lam.... Khi nhìn em làm, mọi người nói em... có năng lực... Khi em thành công, người ta khen em giỏi.... Khi em thất bại, em tự cảm thấy mình rất bất tài... Ví như bây giờ, em nghi ngờ ko biết có phải mình giỏi như người ta vẫn nói hay ko? Hay chỉ là 1 con bé với cái đầu trống rỗng? Tại sao bọn bạn em lại được mời làm ở những nơi hay hớm, còn em lại bị bỏ rơi nơi xó xỉnh một mình? Tại sao người ta ko nhìn ra là em, chính em là người có khả năng đây này... Sao lại bỏ qua em mà lướt nhanh sang những đứa khác.... Làm em bứt rứt và tan nát quá đỗi... Khó nhhỉ? Khó nghĩ ấy mà...
Cảm giác đói tiền bạc lan toả làm cho em khát công việc vô cùng.... Giá như bây giờ có ai ném cho em một đống tiền, chắc là em sẽ nhặt đấy..... Em cần tiền hơn là cần sống, cần vật chất hơn vô số những thứ tình cảm nửa mùa.....Cần tiền một cách điên dại... sắp suy thoái và khủng hoảng đến nơi.... Đã từ bao giờ, nỗi lo tiền bạc và gánh nặng cơm áo đã chi phối hoàn toàn cuộc sống của em.... Khó khăn quá! Tiền! Tiền! Tiền! Sao ko ai cho mình tiền nhỉ? Why? Giá mà đủ sức bán thân ra tiền... chắc tao cũng bán quá.... Khốn khổ vì tiền, ngay cả khi... kiếm ra tiền! Nhục thật! Tình yêu ko làm cho người ta no đủ.... Cuộc sống nhân từ và những thứ tình cảm đang níu kéo vào nhau chằng chịt làm em đau đầu..... Em cần những khoảng lặng yên bình để thăng hoa sau khi thoái trào mệt mỏi.... Em cần được đòi hỏi hạnh phúc cho riêng mình... Thèm một món quà, một bó hoa, một lời nói dịu dàng.... đã bao nhiêu ngày qua thiếu quá.....Tất cả chỉ là những vận động nhỏ nhưng lại đem lại hưng phấn cho một cuộc sống to! 
.......................... My "thơ" (Gào, 17/11/06)
 Khúc hát mùa nào tan vỡ rồi... Còn lại nơi đây, mảnh vụn rơi... Yêu như chắp lại muôn hình vỡ... Bóng dáng người yêu thoáng ơ thờ... Chờ đợi hơi say hương bốn mùa... Tắt nắng, đông về, mưa lưa thưa... Đông trắng mênh mang, tìm chỗ dựa... Lạnh về co quoắp.... Ánh mắt.... nhắm rồi..... Giọt rét thoáng rơi.... Cuộc đời trống trải.... Tình yêu_tìm mãi mãi.... Mà vẫn chẳng thấy ai... Mắt mỏi, tim mệt nhoài... Ôm mùa đông vắng mãi...
  
| | |
| Mình đang ngồi trong cái hộp của cuộc đời mình, mân mê vết xước trên đôi bàn chân xấu xí, tay lọc cọc gõ bàn phím và lẳng lặng nghe tiếng mưa rơi... trong phim :) "Sad movie" 
... một bộ phim buồn... nó càng buồn hơn khi giờ mình đang buồn lắm... Một thằng bé khóc dưới tiếng mưa ấy,, gọi "mẹ ơi"... một người mẹ đang nằm trong phòng cấp cứu quằn quoại vì một cơn khó thở... một người con trai đứng dưới mưa, nhìn người mình yêu qua củă kính và cầu mong cô ấy hạnh phúc bên tình yêu mới, trong âm thanh sụt sịt của nước mắt rơi.... Một cô gái câm ôm người yêu nước mắt rơi thầm lặng...nhiều và nhiều lắm.... Họ đều đứng dưới mưa và đều khóc.... tiếng nước chảy đều đều... và ngực trái của mình nhói lên đau quá... Mình đau vì cái gì... hẳn ko chỉ bởi vì một bộ phim chứ? Uh, đang buồn.... nên đau....
Ở đời, mỗi người đều cần có bên mình một thiên sứ! Thiên sứ ấy sẽ che chở cho niềm vui và nâng đỡ cho tiếng khóc của người mà họ đi theo.... Mình đã từng làm một thiên sứ... cái nhiệm vụ ấy thật qua khó khăn và mình đã từ bỏ nó khi đã mệt mổi quá rồi... từ bỏ để rồi đi tìm cho mình một thiên sứ... sẽ làm cái nhiệm vụ như thế với mình...Nhưng thiên sứ ấy dường như ko hiện hình.... hoặc đến dưới hình hài ác quỷ.... mình ko thể nhìn thấy... ko thể... thật sự ko thể.... Hix, khóc rồi, nước mắt hôm nay rơi sao mà nhiều thế.... Lại đến cảnh buồn rồi này.... lại có thêm một người nữa chết.... để lại cho người mình yeê câu nói cuối cùng... Anh yêu em.... Đến bao giờ, trên đời này mới có ngày, có người yêu mình nhiều như thế nhỉ? - Anh để hình em sâu trong trái tim... Trái tim anh rộng mênh mông, nhưng bóng hình em lan toả rộng và lấp đầy mọi chỗ trống.... Anh yêu em, yêu nhiều cho nước mắt chảy vào trong... để nước mắt em ngấm vào lòng anh....và tan biến... anh buồn cho nỗi buồn của em, đau cho nỗi đau của em vì chúng ta luôn luôn có nhau.... anh là một phần trong em đang sống.... để chịu đựng và chia sẻ cùng em.... Anh sẽ đem niềm vui đến trên môi em cười.... anh sẽ lấy đi ánh mắt buồn rơi tả tơi dòng nước mặn...
- Anh sẽ yêu em chứ? yêu em cho dù em chẳng mấy yêu anh, yêu em cho dù em muốn anh vì em mà hy sinh nhiều thứ? - Ừ, tất nhiên là anh sẽ yêu em như thế chứ! yêu em nhiều rồi anh sẽ được em yêu....Anh sẽ cho em rất nhiều dù em chẳng có được nhiều mà cho anh như thế..... Anh yêu và anh hiểu, hy sinh vì em là giúp anh được sống... Và vì sự sống của trái tim mình anh sẽ mãi yêu em.... Nếu một ngày anh hết yêu em, trái tim anh sẽ thành một kẻ ngu trống rỗng.... và anh sẽ chẳng thể sống được đâu.... Yêu một lần... cho đáng để yêu... Một lần liều... để được yêu nhiều nhất! Một lần mất... để có tất cái mình cần..... 
| | |
| Hôm nay bỗng nhiên cảm thấy rằng: Cuộc sống là một thiếu nữ trần truồng nằm trên một chiếc giường không chăn gối! Dành cho... some1.... Bẩn! Anh là bẩn! Sạch! Em là sạch! Anh vấy bẩn lên em sạch... Anh lạch cạch và tọc mạch vào em... Anh làm cuộc đời em lem nhem... Anh đem cho em quá nhiều đau đớn... Anh làm em lạnh ớn.... Sạch! Anh là sạch! Tởm lợm! Em bẩn thỉu đáng khinh... Em vị kỷ, em sống chỉ vì mình... Em tham làm, em đem tình đi bán... Em khô khan, em làm anh nhàm chán! Sạch - bẩn hoà trộn rồi hoà tan... Để tình yêu trở nên thành ai oán... Để bước chân về khuya mỗi người say loạng choạng... Sạch - bẩn, anh và em - căn nhà hoang! 
.....................
Tặng anh yêu 

Sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được em đâu... Hiểu được những điều... từ lâu em vẫn nghĩ... Hiểu được những điều từ trái tim mông mị... Sâu thăm thẳm trên con đường em đi... Là gai góc đâm nát chân máu rỉ.... Sẽ chẳng bao giờ anh dũng cảm dám đi... Trên con đường hôm qua... máu em từng... an nghỉ... Anh ơi, có bao giờ anh nghĩ... Yêu em rồi, anh sẽ sống vì em? Sẽ chịu thay em trăm ngàn vết chém... Của cuộc đời em, vốn dĩ đã lấm lem? Sẽ chẳng bao giờ anh yêu em đủ đâu... Bởi tình yêu với em, phải rất lâu... anh ạ... Đủ lâu, cho yêu thấm máu và ngấm da.... Đủ lâu cho hai ta, hoà vào nhau anh à.... Đủ lâu, đủ sâu và đủ đau... Để anh nhớ em bất kỳ nơi đâu... anh tới.. Để đêm nằm mơ, nhớ em, anh nghĩ ngợi... Nghĩ ngợi.... để chờ đợi mình em...

| | |
| Vừa vào blog của sư phụ, thấy có dòng này, đọc qua chỉ thấy cái gì đó đọng lại, nhưng mà hoàn toàn mơ hồ và ko rõ nữa.... Nhưng có một thứ gì đó quanh quẩn khiến mình muốn nhớ, ko quên: "Dòng người hối hả đi mãi ,từ bình minh cho đến hoàng hôn .Họ tìm kiếm và chờ mong . ... Cuộc sống này khi đã bắt đầu - Thì sẽ trôi mãi theo thời gian cho đến nơi cùng tận . Cả Tôi và bạn đều bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời.
Day by day....I find my way. Look for the soul and the meaning. Đến một lúc nào đó , cuộc sống mang theo ý nghĩa tràn về . Chắc cảm giác không đơn lạnh như vậy đâu ." 
.... đến một ngày nào đó. cuộc sống mang theo ý nghĩa tràn về???? Cũng ko hiểu ngày đó là ngày nào, trong cuộc sống này, dường như ai cũng chờ trông thì phải.... nếu ko phải là ngày tháng, thì có cũng là một thứ gì đó quan trọng tương đương.... Ối trời, giờ thì nhiều cảm xúc lắm... Ấy vậy mà chẳng hiểu sao ko biết diễn tả thế nào... Hoá ra mình cũng có những lúc, bí từ và tắc chữ như thế này cơ đấy? Là lạ! 
Ốm mãi thôi! Khổ quá! ông bác sĩ lần trước cười già, nụ cười móm mém trong cái giọng khản đặc mà vang xa: "Chắc con bé này thích bệnh viện là nhà".... Hôm nay, đã đổi 1 từ trong câum khiến nghĩa đi xa hơn hẳn: "Con bé này chắc thích nhà xác là nhà"....Ho thông thường thôi mà sao phải lo lắng, cái họng cũng đâu có đau như mấy lần trước, chỉ sù sụ như gà.... cũng thế cả... ai ốm mà chả khỏi cơ chứ... ko khỏi à? Cùng lắm là chết chứ mấy... Ối xời, đặng chi phải lo nghĩ buồn rầu? Đời, sống được mấy đâu.... nhỉ? ........................ Em - sẽ - sống! 
Nó co giật những hơi thở cuối cùng trong tiếng nấc của mùa đông không kịp thở... Nhịp tim yếu dần thoi thóp như trong mơ.... Tay nắm chặt bàn tay của người nó yêu, nước mắt đang trào ra nức nở....: "Em sẽ sống!"... "Em sẽ đợi cho đến mùa đông...." Và rồi mắt nó nhắm lại.... đôi mắt nhắm nhẹ nhàng như hơi thở nó nhẽ nhàng quá đỗi... nhẹ nhàng là bay... chỉ khi bay người ta mới lửng lơ đến vậy.... " Em ngủ đây.... em sẽ ngủ... để sống đợi mùa đông..." 
Và mùa đông ấy, với nó, ko bao giờ đến, nó cứ ngủ và mắt nó cứ nhắm trong đợi chờ..... Nó cứ nghĩ rằng... chỉ một thoáng qua thôi... tuyết sẽ rơi... và gió sẽ luồn hơi lạnh cóng... Nó sẽ bật dậy đón cái hơi lạnh đó vào lòng... trong mí mắt đóng băng vì đá đông lạnh quá.... Và nước mắt sẽ hoá băng để chẳng bao giờ rơi nhanh được nữa.... trái tim hoang vu như sa mạc chờ mưa sẽ trở nên ướt sũng lạnh lùng.... Nhưng rồi... sa mạc thì cũng mãi chỉ là sa mạc thôi... chẳng bao giờ mùa đông vươn tới.... và nó cũng vẫn chỉ là nó thôi... đã chết rồi... ngủ thôi... đông không tới.... ........................  Em có một nỗi niềm sâu xa về cái chết.... nỗi niềm trở dậy và chế ngự em mỗi ngày, để sự nhạy cảm trong em bật dậy mỗi khi có một kẻ lìa đời... em có thể viết cuộc đời người ta thành truyện... cho dù em ko hề quen biết... Có những cái chết đắng, nở nụ cười ròn tan nơi quan tài đóng nắp... có những cái chết cay... để mí mắt dày .... vẫn còn vương đâu đây dòng lệ ướt.... Nhiều khi em thấy thương và thấy tội.... thương chẳng phải người và tội chẳng phải ai.... Chỉ là thương tội chính mình, khi nhìn ra những điều linh tinh như thế ấy... 
Thường thì em đau những nỗi đau của người khác.... những ám ảnh của cuộc đời họ rất dễ dàng tác động đến em trong những ngày ốm lạnh này. Nói thế ko có nghĩ là em tự giết mình, tự làm khổ, hay tự một cái gì đớn đau quá đỗi như người ta vẫn nói về em như một bức chân dung lem nhem tội nghiệp... Chỉ là em quá đa cảm để cảm thông, và quá sâu sắc để đồng cảm.... thế thôi... 
Cái người con gái trên kia, hôm trứơc, cô ấy chết vì ung thư đấy! Thấy người yêu cô ấy khóc nhiều.... mà cũng có vẻ bất lực nhiều, em thương cả 2 người ốm yếu... rồi em nhớ tới 1 bộ film mùa đông chờ đợi mà em xem cũng đã khá lâu rồi... lồng cuộc đời em vào bức tranh đa sắc... và viết ra những dòng đấy....Chỉ có vậy thôi....Lạ nhỉ? ................................. Bao giờ cho đến mùa đông? Một chiếc lá, tan biến vào khoảng không... Một mùa đông, mênh mông đến tội.... Một mùa đông, và chỉ một mình thôi... Bao giờ cho đến mùa đông? Anh sẽ đi, bỏ mặc em lạc lõng... Bỏ mặc em rét hoang vu, lạnh cóng... Anh sẽ về, khi qua hết mùa đông? Bao giờ cho đến mùa đông??? Anh sẽ về ôm ấp em vào lòng... Anh sẽ về, thổi hết đi... trông ngóng... Anh sẽ về, khi Hà Nội vào đông? Không, không, không... không mùa đông nào cả! 
| | |
| "Cái em đĩ đĩ ý".... Tất nhiên là tất cả bọn tao đều biết tên em ý, nhưng cái thương hiệu "siêu đĩ" gắn trên mặt và hằn sâu dòng máu của em ý đã khiến tất cả gọi em ý với 1 cái tên mới ... có vẻ như là phù hợp hơn "em đĩ đĩ"... Nghe giang hồ đồn rằng, em ý cướp người yêu của ko biết bao nhêu chị, nằm chung giường với ko biết bao nhiêu anh, và có cái danh sát zai để ko biết bao nhiêu lần bị đánh...Nào là cào cấu cắn xé, rồi đạp đập và rạch nát tứ tung... Nhưng cái bản chất muôn đời bất diệt vẫn khiến em ý.... ngựa quen đường cũ.... ngủ và quyến rũ ko biết bao nhiêu người...
Nghe chuyện kể về "em đĩ đĩ" mà cứ như nghe truyền thuyết hồ ly.... Buồn cười.... buồn khóc.... buồn cho 2 thái cực trong cảm xúc một con người.... Ko có lửa làm sao có khói... lửa càng to có lẽ khói càng dầy... ít ra thì mấy câu chuyện ấy cũng ko hoàn toàn là bịa đặt. vì tao có con bạn cũng từng bị em ý cướp người mình yêu...Nói chung là đau, nói chung là khổ.... nói chung là chỉ muốn mổ xẻ tim mình.... Mới nghe thì ghét... ác cảm! nhìn em ý lần đầu tiên đã ghét bỏ mẹ ra rồi.... Nhưng dần dần ngồi nghĩ.... cũng thật vui... đàn ông ko lả lơi sao đàn bà đĩ thoã? Con trai ko đĩ thoã, sao con gái dám lăng loàn....Thương em vô vàn... em đĩ đĩ ơi.... Cái kiếp đàn ông, bố bảo cũng ko dám thuỷ chung! Cái kiếp đàn ông, mẹ thiến tryms cũng ko ngừng soi gái... Cái kiếp đàn ông là gà trống ham gà mái.... Là cái kiếp làm trai ám hại đàn bà.... Là cái kiếp mà đĩ cũng là điếm mà điếm chính là trai.... Là cái kiếp mà ai ai cũng lên cơn động đực! 
Hey ya, Ly chả bảo là, đàn ông trăm thằng như một, ko đểu thế này, thì đểu thế kia, khác nhau có chi là hình thức thể hiện chứ cũng chẳng thể sai bản chất của vấn đề!
Phải chăng cái "em đĩ đĩ" vô hình chung đã thoả mãn cái máu dâm quan hoạn trong lòng các anh... từ ánh mắt một mí qua lại tài tình đến rùng mình... Rồi lại nhảy nhót sang vẻ ngây thơ của ... nữ sinh trung học... Thêm vào cái mác 9X đời đầu.... một tý mầu son trên mí mắt, màu phấn lập loè bóng dáng cave trên đôi môi nhỏ nhẹ.... Em ngây thơ biết bao.... khiên các anh phải lao đao đổ gục... khiến các anh phải dãy dụa và lục đục tranh nhau. Ấy vậy là thành công! Thành công của một đứa con gái là có thật nhiều thật nhiều đàn ông xâu xé.... Em bé mà tai cao, 91, 90 mà cứ hơn đời là vậy.... Nghĩ gần mà lại nghĩ xa, nghĩ mình rồi lại nghĩ ta.. bị chửi đĩ mà bò mãi ko đến gót chân nghề làm gái.... Bò lê lết mãi mà cũng chẳng có ai.... Hoặc giả có thì người ta cũng lết chân bò theo gái....Buồn quá ta... Hay ta đã già cả quá? Phải chăng là quay lại tuổit 15? Úi xời, đã quay thì xoay hẳn về 13, 14.... cho nó máu, chứ tội gì.... Hý hý....Bây giơ mà tao sinh nam 9 mấy, chắc đã đầy các anh... Già rồi.... muốn cố cũng chẳng được cơ... Già hẳn, người ta có chồng có vợ, mấy em bé thơ có chỗ thụt chỗ thò.... còn mình lửng lơ ắt hẳn sống bơ vơ =)) ................................... Một chút cảm xúc giao mùa! 
Nhớ hồi nào, em còn xót xa làm bài thơ chia tay anh trong mùa đông run run... rồi lại rên bần bật khi thu sang đổ lá... gào thét khi hạ qua thì giờ lại hét lên khi mùa đông sắp đến! Em yêu mùa đông,từ trước đến giờ vẫn vậy! Lạnh và rét thấu xương! Em vẫn mường tượng một mùa đông ấm nóng, có một bàn tay xua lạnh giá và đón em vào lòng... Mùa đông ấy sẽ trải dài mênh mông trên những góc phố đẫm sương của Hà Nội vấn vương lạnh cóng.... Nhưng có lẽ là, mùa đông năm nay cũng sẽ lại như mùa đông năm qua, đêm đến tài phan cho xác lá già và một màu ảm đạm cho em lạnh quá.... Sẽ chẳng có một bàn tay, một bờ vai hay một chàng trai nào cả.... An ủi em hay ủ nóng những ngày xa... Hà Nội hẹp nhưng lòng Hà Nội rộng. Hà Nội bé tý và đường Hà Nội đông.... nhưng mùa đông Hà Nội lạnh.... Em đã một mình rất lâu một mình.... Một mình đón hạ nóng rẫy, một mình qua xuân ướt giầy, một mình ôm thu tơi tả.... chẳng lẽ là giờ đây... lại một mình với đông nữa à? 
Này thì hàng cây mùa đông run rẩy! Này thì góc phố mùa đông bàng bạc thay....Chà... khát trai và đói tình.... Mặc kệ cái sự thay đổi buồn cười này, mặc kệ những tháng ngày rắc rối này... em vẫn luôn muốn có cái mà mình chờ đợi. Ngồi trong một xó xỉnh của Hà Nội chiều sắp sang đông rách nát, em ngồi đọc "Rừng Na Uy" trong tiếng gió hát thật buồn.... Thật ra thì, em chẳng thấy nó có cái quái gì hay cả! Một quyển sách mà ngay từ đầu đọc đã thấy nhạt nhoà... thì có lẽ là đằng sau có rất nhiều điều cho người ta từ từ khám phá.... Em cố gắng đọc chậm rãi và từ tốn, ko gào lên sốt ruột để đi tìm cái vị cay cay khoé mắt, hay cái mà người ta gọi là "rất hay" ở đây....Và dù sao thì em cũng đang ốm.... cũng có thể chính vì ốm nên những đoạn hay của "Rừng Na uy" đang chạy trốn em.... Em sẽ tìm thấy nó! Cái cách em đọc sách là cảm nhận... cũng giống như em ko ngấu nghiến cái lạnh mà đón nhận nó một cách bình thản và đầy thương yêu...Nhưng khi yêu thì lại ko nhẹ nhàng như thế..... Cáu sự quái đản bao bọc lấy em ngày một dày đặc cho sự điên loạn và cuồng dại trong em thăng hoa.... Em cũng chẳng biết nữa, có nhiều cái em ko biết lắm.... em là một con điên chẳng hạn.... điên dài hơi... điên tình và điên đủ thứ! Ví dụ như bây giờ... em giống con ba ngơ, sống vì người khác hay sao ý.... chẳng thấy vị trí của mình ở đâu, trong bản thân mình nữa..... | | |
|